Em ghét cảm giác em nhớ anh, anh biết không.
Em không thể nào hiểu được, em cư xử tệ đến thế ư. Em không nói chuyện với anh thì anh cũng không hỏi em. Anh để mặc mọi offline em gửi, dù anh đang online.
Không phải là yêu, cũng chưa đủ để thích. Nhưng anh quá đặc biệt, từ cách anh xuất hiện và anh bước vào cuộc đời em.
Anh có còn nhớ, lần em đến Hà Nội vào lúc 1h sáng. Em vẫn nhớ cảm xúc của mình khi nhắn tin cho anh về người đàn ông chở hoa hồng vào nội thành.
Anh có thể quên nhưng em thì không thể trước mọi thứ anh đã dành cho em. Cách anh nói chuyện với em, cách anh ghi nhớ những điều nhỏ xíu. Chưa một ai lại có thể kiên nhẫn tìm những bộ phim em đề cập, nhạc em thích nghe như anh. Chưa một ai, em nói rất rõ cảm xúc của mình khi ấy như anh.
Folder FOR GIO, đúng quả thật là FOR GIO hả anh? Gió lấy xong, là anh để gió đi luôn.
Trong tất cả những lần em nghe While your lips are still red, lần em nhớ nhất chính là buổi chiều chập chờn ở Demi, anh hát lúc em ngủ. Chưa một lần chính thức nghe anh hát. Mà chắc cơ hội đó không còn.
Mọi note gần đây của em đều có anh trong đó, anh có biết không anh?
Ừ, em quyết định không nhắn tin cho anh nữa. Như bạn em nói đó, cái nào dễ chịu hơn thì làm, giữa việc k nhắn tin cho anh và việc nhắn xong chờ đợi tin nhắn trả lời của anh.
Có lẽ vì cách em thể hiện làm anh có thể hiểu lầm, rằng em có tình cảm với anh. Em chẳng rõ. Cho em làm lại, em vẫn sẽ cư xử như thế.
Anh, một người bạn đặc biệt làm em khóc k thành lời. Một người đã hứa sẽ dắt em đi cafe sân bay, hứa khi nào em đau họng sẽ mua viên ngậm cho em.
Lẽ nào anh quên